Bí quyết của “vua thời trang trẻ con”

Yuzo Narumiya, 71 tuổi, là nhà sáng lập và chủ tịch Công ty Narumiya International, nhà sản xuất thời trang thiếu nhi số một của Nhật. Các kiểu thiết kế Angel Blue, Daisy Lovers, Mezzo Piano, Pom Ponette chỉ là một vài trong hàng loạt nhãn hiệu do 200 nhà thiết kế của Tập đoàn Narumiya tạo ra, bán ở hơn 900 cửa hàng tại Nhật và 20 cửa hàng ở nước ngoài.

Narumiya International có 1.350 nhân viên với tuổi đời trung bình 26. Họ được khuyến khích giữ gìn tâm hồn trẻ thơ vì Narumiya tin chỉ có những người hồn nhiên trong sáng mới có thể tạo ra những thứ thật đẹp cho trẻ nhỏ. Ông Narumiya tiết lộ bí quyết thành công với tờ The Japan Times qua những định nghĩa rất riêng, rất bất ngờ.

* Nếu 90% thiên hạ không đồng ý với bạn, cơ hội thành công của bạn lúc ấy cao hơn nhiều khi 90% thiên hạ đứng về phía bạn.

Mỗi người cần sự độc đáo riêng và có điều nào chứng minh bạn là người lập dị tốt hơn là khi thiên hạ gọi bạn là "khùng"? Người nào cũng cười vào tôi khi tôi cứ khăng khăng tạo ra những thương hiệu đắt tiền và đáng yêu cho trẻ em khi mà người Nhật không còn mấy ai sinh con. Nhưng khi ấy tôi hình dung ít con hơn có nghĩa người lớn sẽ mua những thứ đáng yêu hơn cho cục cưng của mình.

* Hàng tốt thì không cần quảng cáo: tự nó đã tiếp thị cho nó.

Quả là vậy, vì chúng tôi chi ít hơn 1% thu nhập bán hàng của mình cho quảng cáo mà còn thấy vậy là quá nhiều.

* Sáng tạo bị trường học giết chết mà không ai bị bắt.

Shinobu Ono và con gái Erena mua đồ tại cửa hàng Mezzo Piano của Narumiya International  ở quận Shibuya, Tokyo  

Những học sinh bị xem là xấu khi so với những chuẩn mực của giáo viên  luôn là những em có óc sáng tạo cao nhất. Chúng không nghe lời người lớn và có tính độc lập mãnh liệt. Vì thầy cô không nuôi dưỡng tinh thần nghệ thuật của chúng, tài năng của các em lần hồi biến mất. Chỉ có thầy giáo đủ thông minh mới có thể cứu lấy những trẻ này, nhưng ngày nay những thầy cô như vậy quá ít.

* Những cú sốc có giá trị rất lớn.

Tôi thường bị thầy cô la mắng và thi rớt. Ba mẹ nghĩ tôi là thằng ngu, tôi cũng chẳng quan tâm cho tới khi tôi vào cấp II và để ý thấy con trai ngu nhất trên trái đất luôn có điểm số cao hơn mình. Chuyện đó khiến tôi thay đổi, tôi đã trở thành một học sinh có thứ hạng cao hơn nhờ hiểu rằng nếu cứ khăng khăng không thay đổi hành vi của mình, kết quả chỉ là thất bại trong cuộc sống.

* Con người cơ bản không thay đổi với tuổi tác.

Người già và con nít giống nhau. "Sự chín chắn" chỉ là quá trình thu thập rất nhiều thứ kiến thức không cần thiết.

* Tôi không quan tâm đến những thứ đã nổi danh.

Những việc có vẻ như đang tồi tệ lại kích động tôi. Khi số trẻ sinh ra bắt đầu giảm xuống ở Nhật vào đầu thập niên 1970, nhiều ngành kinh doanh thôi không lấy trẻ em làm đối tượng khách hàng tập trung nữa. Với tôi, đó là một cơ hội rất lớn: ít cạnh tranh hơn, có nghĩa dễ thành công hơn.

* Áo tôi không vừa với ai – không ai có thể đi bằng đôi giày của tôi.

Ngay cả khi họ có thể làm được chuyện đó, không lẽ lại bước theo bước chân của một ông già? Tôi muốn người kế nhiệm tôi đi xa hơn trông đợi, vượt qua nhiều ranh giới. Đó là lý do tại sao tôi sẽ giao công ty này lại cho người có những ý tưởng lập dị nhất. Nếu chỉ truyền nó lại cho gia đình thì xem ra không tốt bằng. Tôi vẫn đang kiếm tìm người đó.

* Trẻ con cần ước mơ, và người lớn phải giúp chúng tìm ra những ước mơ đó.

Chúng tôi luôn đề nghị những khách hàng nhỏ bé điền vào bản câu hỏi thăm dò. Kết quả gây sốc nhất là về chủ đề nghề nghiệp mơ ước – khoảng 30% trẻ em từ 5 đến 13 tuổi không có mơ ước nào hết. Vì vậy, chúng tôi dựng nên dự án Ước mơ để tiếp cho chúng cảm hứng. Cùng với bố của mình, các em có thể chơi bóng với những đội bóng nổi tiếng của Nhật, hay học balê với các ngôi sao của Đoàn balê Tokyo, học nấu ăn với đầu bếp nổi danh nước Nhật, và đi thăm Cơ quan Khai thác vũ trụ Nhật.

* Không có câu trả lời đúng trong kinh doanh.

Những người lý trí khó mà làm nên cú đột phá.

                                                                                                                                            THỦY TÙNG trích dịch.Theo Ceovn

Leave A Comment...