Quản trị chiến lược ngày nay

 Vá»›i sá»± tăng nhẹ cá»§a thị trường chứng khoán và lợi nhuận, các nhà quản trị tập Ä‘oàn lại có thể "dám" ngước mắt nhìn về tương lai. “Cầm cá»±” thành công qua những thời khắc khó khăn bằng cách cắt giảm chi phí và từ bỏ sá»± xa hoa, thừa mứa, giờ Ä‘ây họ lại say sưa nói về chiến lược tăng trưởng.

Các nhà sản xuất ôtô Nhật Bản rầm rá»™ tiến hành khai trương nhà máy má»›i ở Bắc Mỹ. Má»™t số Hãng Hàng không như EasyJet và Airtran mua thêm lượng lá»›n máy bay. HÆ¡n thế nữa, các vụ mua lại và sáp nhập Ä‘ang tái xuất hiện, má»™t dấu hiệu chắc chắn cá»§a chá»§ nghÄ©a cÆ¡ há»™i. Trong ngành công nghiệp phần mềm, Oracle ra sức mua lại Peopleson, ngay trong tuần này, Arvinmeritor Ä‘ã mua nhà sản xuất phụ tùng xe hÆ¡i Dana, Hãng Alcan thì "về vá»›i" Pechiney, má»™t động thái có khả năng làm bùng nổ xu thế hợp nhất trong ngành công nghiệp nhôm.

Tuy nhiên, trong khi vá»™i vã tìm kiếm cÆ¡ há»™i tăng trưởng các Công ty lại phải đối phó vá»›i tình trạng tiến thoái lưỡng nan: liệu tương lai, dù ít hay nhiều có là sá»± tiếp theo cá»§a quá khứ? Và các nhà quản trị thông thái chỉ việc dá»±a dẫm vào những thế mạnh vốn có hay sẽ bạo gan "bứt phá" mà "tóm" lấy tương lai?

Bối rối lá»±a chọn phương pháp quản trị

Sau thảm bại dotcom và những lời "bàn ra tán vào" về các mô hình kinh tế, cuá»™c cách mạng má»›i rõ ràng chẳng còn mấy hấp dẫn. Niềm tin về má»™t sá»± chuyển mình mạnh mẽ Ä‘ã bị sụp đổ bởi vụ nổ bong bóng chứng khoán và sá»± ra Ä‘i cá»§a những tập Ä‘oàn lá»›n như Enron và Webvan. Thay vào Ä‘ó là ác cảm vá»›i "mốt" quản trị nhất thời. Hầu hết các nhà quản trị ngày nay đều không còn dám "thả mồi bắt bóng".

Kết quả cá»§a chương trình nghiên cứu kéo dài 5 năm do trường Đại học Harvard Business phối hợp cùng trường Tuck School of Business thá»±c hiện Ä‘ã phản ánh rõ tinh thần Ä‘ó. Chương trình này "soi" 160 Công ty dưới kinh hiển vi trong giai Ä‘oạn 10 năm (1986 – 1996) và chấm Ä‘iểm dá»±a trên cách họ sá»­ dụng 200 phương pháp quản trị khác nhau. Rõ ràng, "Ä‘iểm lo" không hề phụ thuá»™c vào việc Công ty Ä‘ó có sá»­ dụng công cụ quản trị thời thượng hay không. Vấn đề không phải là bạn dùng phần mềm ERP (lập kế hoạch chiến lược) hay hệ thống CRM (quản trí quan hệ khách hàng), mà là dù bạn chọn công nghệ nào, thì liệu bạn có khả năng đạt kết quả hoàn mỹ hay không.

Ngày nay có quá nhiều ông chá»§ cho rằng tương lai sẽ chẳng khác gì quá khứ những gì tốt cho ngày hôm qua thì cÅ©ng sẽ tốt cho hôm nay và ngày mai. Rõ ràng Ä‘ây là má»™t thái độ có thể huá»· diệt mọi giá trị. Chẳng hạn như câu chuyện về chi nhánh Manhattan cá»§a Ngân hàng tiết kiệm Sông Đông, được thành lập năm 1848. Các báo cáo cá»§a Ngân hàng đều phản ánh rõ tính an toàn, bảo đảm và tiết kiệm. Song sau khi Ä‘i vào thị trường bất động sản hồi những 1970, ngay lập tức hãng bị tấn công bởi cuá»™c khá»§ng hoảng Ngân hàng những năm 1980. Cuối cùng thì chi nhánh này lại nằm trong tay má»™t Ngân hàng khác và bị Ä‘óng cá»­a năm 1997. Còn bây giờ trụ sở tại Ä‘ó Ä‘ã là má»™t Công ty dược phẩm.

Quá khứ đ㠓làm gì” cho tương lai

Theo Richard Foster và Sarah Kaplan đồng tác giả cuốn "Huá»· diệt sáng tạo", thì tốt hÆ¡n là các nhà quản trị không nên mÆ¡ về má»™t thời kỳ vàng son chỉ còn trong huyền thoại, cái thời mà tất cả mọi Công ty cứ thế trưởng thành và mạnh mẽ, đến ná»—i cả quả phụ và trẻ mồ côi cÅ©ng có thể yên tâm trao gá»­i chút tài sản nhỏ mọn. Lý tưởng "hồng hào" về những ngày tháng oai hùng quá khứ chỉ còn là ảo má»™ng, bởi trong cuá»™c đấu tranh sinh tồn này, ngay cả những tập Ä‘oàn tốt nhất cÅ©ng không thể đảm bảo sẽ hoạt động mạnh mẽ, tăng trưởng mãi mãi. Chẳng hạn trong danh sách 100 Công ty hàng đầu nước Mỹ năm 1917, Ä‘ã có đến 61 tập Ä‘oàn trở thành "sao băng" vào năm 1987, số còn lại cÅ©ng chỉ có 18 Công ty tiếp tục "trụ” trong lá»›p 100, như Kodak, Dupont, General Electric, Ford, General Motors và Procter & Gamble. Những tập Ä‘oàn Ä‘áng kính này Ä‘ã chống chọi qua mọi thời kỳ suy thoái, chiến tranh thế giá»›i, khá»§ng hoảng giá dầu mỏ và cả những biến động công nghệ khôn lường. Nhưng sống sót không có nghÄ©a là vẫn ngày ngày thu lợi nhuận. Trong số 18, chỉ có GE và Kodak nổi bật trên thị trường chứng khoán. Số còn lại đều chịu mức doanh thu thấp hÆ¡n 20% so vá»›i tỉ lệ tăng trưởng hàng năm cá»§a toàn thị trường là 7,5% từ 70 năm qua.

Tuy nhiên, cuốn sách "Built to Last" cá»§a 2 tác giả Jim Collins và Jeny Porras được xuất bản năm 1994 lại đưa ra má»™t cái nhìn hoàn toàn trái ngược. "Built to Last" thí nghiệm trên 18 công ty liên tục cho kết quả kinh doanh tốt trong má»™t thời gian dài và kết luận rằng có khả năng tồn tại lâu bền" và "thành quả kinh doanh" có sá»± liên kết chặt chẽ. Cuối cùng theo Collins, những Công ty thành công không cần phải có má»™t người lãnh đạo thuyết phục. kiệt xuất, cÅ©ng không cần đến chiến lược thông minh hay sá»± tiếp quản táo bạo. Mà trên hết, họ cần đến những ông chá»§ quyết Ä‘oán, đặt niềm tin vào các tiêu chuẩn và ká»· luật cao. Chẳng hạn như trường hợp cá»§a Darwin Smith, CEO cá»§a Kimberly- Clark, bản chất khiêm tốn không hề ngăn cản ông đưa ra những quyết định kịch tính. Nhận ra ngành kinh doanh cốt lõi sản xuất giấy than cÅ©ng chỉ đưa lại má»™t viá»…n cảnh tầm thường, CEO này quyết định bán nhà máy giấy và biến toàn Công ty thành nhà sản xuất các sản phẩm giấy tiêu dùng.

Câu chuyện này có vẻ giống chi tiết má»™t nhân vật Ä‘ã đốt toàn bá»™ thuyền cá»§a mình. bởi vậy những người Ä‘i cùng không còn sá»± lá»±a chọn nào khác ngoài việc phải sống sót và thành công trong thế giá»›i má»›i. Vá»›i Collins, chẳng có gì mâu thuẫn trong việc tưởng nhá»› quá khứ, nhưng cùng lúc Ä‘ó cần phải hành động vì tương lai. Ông tin rằng những người lãnh đạo như Smith sẽ không khởi nghiệp Công ty bằng cách đặt ra má»™t tầm nhìn má»›i và má»™t chiến lược má»›i. Thay vào Ä‘ó, họ sẽ giữ lại những người cần thiết và sa thải những kẻ bất tài, người ở lại sẽ ngồi vào vị trí thích hợp – rồi lúc Ä‘ó CEO má»›i tính đến chuyện sẽ Ä‘i Ä‘âu tiếp.

Những biến động không thể tránh khỏi

Lá»±a chọn hành khách trước khi khởi hành không phải là Ä‘iều mà Peter Schwartz ưa thích. Con người lão thành nhất trong việc hoạch định tương lai cho rằng tương lai không đến ná»—i "khó hiểu” như chúng ta nghÄ©. Các Công ty có thể vẽ ra đường Ä‘i, rồi má»›i quyết định sẽ giữ ai lại. Trong cuốn sách má»›i "Inevitable Surprises", Schwartz liệt kê má»™t số trường hợp đột biến cá»§a tương lai nhưng không làm mọi người ngạc nhiên, chẳng hạn như sá»± kéo dài tuổi thọ, sá»± thay đổi trong tiêu chuẩn định cư, sá»± thống trị cá»§a kinh tế và quân sá»± Mỹ và cả sá»± tồn tại cá»§a má»™t loạt những quốc gia há»—n loạn có thể gây khá»§ng bố, bệnh tật và chia rẽ.

Những Công ty nào muốn đối phó vá»›i biến động không tránh khỏi này cần có sá»± lá»±a chọn, như xây dá»±ng hệ thống hiểu biết vững vàng, thay đổi ý niệm thời gian, cố gắng để không bị "ra rìa", thậm chí là áp dụng những cÆ¡ cấu gây huá»· diệt sáng tạo. Bởi có phương pháp nào, Ä‘iều lệ nào, tổ chức nào thá»±c sá»± không bị huá»· diệt trong mấy năm qua? Nếu câu trả lời là không, có lẽ Ä‘ã đến lúc cần hành động trước khi phải “cấp cứu”.

Ý kiến cho rằng các Công ty buá»™c phải "gắn bó" khăng khít vá»›i quá khứ cÅ©ng khiến Fritz Kroeger chán ngắt. Là phó chá»§ tịch hãng tư vấn A.T. Kearney, Kroeger cho rằng động cÆ¡ chính quyết định sá»± sống còn và thành công cá»§a tập Ä‘oàn là tốc độ chạy Ä‘ua cùng đối thá»§ trong cuá»™c chÆ¡i. Về cÆ¡ bản. Ä‘ây là lý thuyết huá»· diệt sáng tạo thông qua việc sáp nhập và mua lại.

Chiến lược trong cuá»™c chÆ¡i này cần được quyết định bởi tổng quan thời đại, bao gồm 4 bước. Đầu tiên là khi chưa có sá»± tập trung thị trường hoặc chỉ có rất ít. Những Công ty vừa thay đổi, những hãng vừa thành lập và những tổ chức phát sinh đều có mặt trong giai Ä‘oạn này. Và sá»± tập trung thị trường – được Ä‘o bằng thị phần kết hợp cá»§a 3 công ty lá»›n nhất – chỉ chưa bằng 20%. Các ngành công nghiệp được nhắc đến trong giai Ä‘oạn này là đường sắt, truyền hình, phúc lợi công cá»™ng và bảo hiểm.

Giai Ä‘oạn thứ hai kéo dài 7 năm còn gọi là “giai Ä‘oạn Ä‘o lường", bởi lúc này quy mô chính là Æ°u thế. Các công ty hàng đầu sẽ sáp nhập và độ tập trung thị trường tăng lên khoảng 30 – 40%. Các ngành công nghiệp trong giai Ä‘oạn này là hoá học, dược phẩm, giấy, thức ăn sẵn, khách sạn và bia.

Trong giai Ä‘oạn thứ 3, các Công ty sẽ mở rá»™ng ngành kinh doanh cốt lõi cá»§a mình, loại bỏ các hoạt động thứ yếu hoặc Ä‘ánh đổi vá»›i Công ty khác để tập trung vào ngành chính. Lúc này, các Công ty lãnh đạo Ä‘ã chiếm được gần 70% thị phần. Sản xuất xăm lốp, đồ chÆ¡i và thép là những ngành công nghiệp có mặt trong bước 3.

Trong giai Ä‘oạn cuối, sẽ có má»™t số Công ty được hưởng đến 90% thị phần toàn cầu. Những người khổng lồ trong giai Ä‘oạn 4 như ngành thuốc lá và xe hÆ¡i – có xu hướng thành lập liên minh để tăng cường phát triển. Nhờ vậy mà hãng Genelal Motors có được 25% thị phần xe hÆ¡i, song tất cả đều thông qua chiến lược liên minh má»›i các “nhà” xe hÆ¡i khác như Fiat, Fuji, Daewoo và Suzuki.

“Thá»±c trạng” và “áº£o giác”

Có lẽ thách thức lá»›n nhất hiện này vá»›i các nhà quản trị là phân biệt giữa "thá»±c trạng" và "ảo giác an toàn" vì những thành kiến bẩm sinh. CÅ©ng bởi những thành kiến này mà John Akers. khi Ä‘ó là CEO cá»§a IBM, Ä‘ã gây ra sá»± há»—n độn chưa từng có. Tất cả nghị lá»±c, sá»± sắc sảo tinh khôn và trí thông minh cá»§a ông cùng vá»›i các cá»™ng sá»± cao cấp cÅ©ng không thể giúp ông hiểu tại sao Công ty lại bị cuốn Ä‘i trong cÆ¡n thác lÅ© cá»§a những vụ nổ bong bóng.

Mặt khác, lại có những người Ä‘ã "hy sinh" vì "sá»± nghiệp" huá»· diệt sáng tạo và cuối cùng cÅ©ng huá»· diệt luôn chính bản thân họ và Ä‘ôi khi cả những người xung quanh. Chẳng hạn như tập Ä‘oàn Enron Ä‘ã bỏ qua mọi mô hình kinh doanh ống và khí tá»± nhiên kiểu cÅ© để biến thành má»™t nhà thương mại năng lượng vị lai. Tất nhiên, cÅ©ng có thể nói rằng Enron nhẽ ra sẽ thành công nếu hãng không vá»™i vàng áp dụng những "lối Ä‘i tắt" chết người.

Cuối cùng, có lẽ không còn lời khuyên nào tốt hÆ¡n lời khuyên cá»§a nhà quý tá»™c bất mãn trong vở "The Loepard" cá»§a Guiseppe de Lampedusa. Đấu tranh để sinh tồn trong bối cảnh há»—n loạn cá»§a nước Italia thế ká»· XIX, ông mỉa mai nói: mọi thứ phải thay đổi, cÅ©ng vì thế mà mọi thứ sẽ như cÅ©”.

Tỉ lệ 80/20

Nghiên cứu gần Ä‘ây cá»§a Mckinsey cho thấy những lý thuyết cá»§a Pareto – nhà kinh tế học Italia thế ká»· XIX, cho rằng 80% thu nhập quốc gia đều nằm trong tay cá»§a 20% dân số – vẫn còn Ä‘úng cho đến ngày nay. Tỉ lệ 80/20 nổi tiếng Ä‘ó cÅ©ng được áp dụng vá»›i giá trị gia tăng do các Công ty hàng đầu làm ra, tương tá»± như vá»›i lượng thu nhập cá»§a quốc gia.

Mckinsey thí nghiệm 1000 công ty từ 15 ngành kinh doanh khác nhau cá»§a nước Mỹ trong giai Ä‘oạn từ 1969 – 1999, khoảng thời gian diá»…n ra nhiều thay đổi, biến động trong môi trường kính tế hÆ¡n bao giờ hết. Người ta tiến hành Ä‘o lường giá trị thị trường gia tăng (MVA) cá»§a các Công ty, sá»± thay đổi trong những con số nợ nần và cả giá trị cổ phiếu. Kết quả 80% MVA hoặc hÆ¡n cá»§a toàn bá»™ 15 ngành công nghiệp đều do 20% số Công ty hàng đầu nắm giữ. HÆ¡n thế nữa, tỉ lệ 80/20 liên tục Ä‘úng trong thời hạn 30 năm, chỉ xảy ra có má»™t biến động nhỏ – xuống 76% vào năm 1989.

Phần thưởng vì Ä‘ã giữ Ä‘úng tỉ lệ này có thể rất lá»›n, song sá»± trừng phạt vì hướng Ä‘i trái ngược lại có thể là cái chết. Má»™t vài bước chân dạo trên khu tây London ngày nay sẽ nhắc nhở ta nhá»› đến con số tá»­ vong cá»§a các tập Ä‘oàn. Má»™t bên bờ sông Thames là toà nhà trụ sở vắng teo, hiu quạnh cá»§a tập Ä‘oàn thép British Steel má»™t thời lừng lẫy, nhưng giờ Ä‘ã "hoà tan" hoàn toàn sau vụ sáp nhập vá»›i má»™t tập Ä‘oàn Hà Lan. Qua bên kia sông, toà nhà Chính phá»§ "chá»…m chệ" nằm ngay trên mảnh đất nÆ¡i từng là trụ sở oai hùng cá»§a đại gia ICI, 30 năm trước là hình ảnh thu nhỏ cá»§a công xưởng nước Anh, nay chỉ còn là má»™t "cÆ¡ thể" nhỏ nhoi Ä‘ang oằn mình tranh đấu. Gần bên công viên Hype, dãy văn phòng cá»§a GEC, biểu tượng cá»§a những ngày tháng hoàng kim xưa, giờ là những căn há»™ sang trọng. Và bên đường Bond, những căn nhà trụ sở làm nên "kinh Ä‘ô”, Mareoni đứng thừa thãi vá»›i những bức thư lâu năm chất đống bên trong những cánh cá»­a im ỉm khoá. Thời oanh liệt xưa chỉ còn là những bông cỏ cuá»™n tròn lăn theo gió.

Leave a Reply