Bắt đầu một doanh nghiệp và không phải là một cuộc chiến pháp lý

Làm thế nào để từ bỏ công việc của bạn, cạnh tranh với sếp cũ của bạn và không đang trong quá trình kiện cáo.

Nhiều cây cầu bị cháy một ít. Một số khác bị cháy hoàn toàn.

Elaine Browne và các đối tác kinh doanh của cô ta, Federico Lupo và Dario Arias đã biết đến câu thứ 2 được áp dụng với họ một thời gian ngắn sau khi mở cửa hàng cắt tóc của họ tại thành phố New York. Browne nói “Chúng tôi đã phát hiện ra chúng tôi đã bị kiện trong tuần thứ hai của chúng tôi khi một bản khai có tuyên thệ đến. Chúng tôi đã bị sốc”.

Lý do của vụ kiện? Browne, Lupo và Arias, những kiểu người nhạy cảm những người mà sẽ bị phạt khi chỉ mới 30 và 40 tuổi, đã làm việc cùng nhau hàng năm trời tại một cửa hàng cắt tóc được biết đến với cái tên cửa hàng John Sahag trước khi xin thôi việc một cách tập thể và lập nên một công ty mới cạnh tranh một cách có hiệu quả với cửa hàng trước đây của họ.

 

Đó là một lời phàn nàn phổ biến giữa nhiều người chủ sở hữu doanh nghiệp. Bạn thuê người lao động, dạy họ mọi thứ mà bạn biết và chuẩn bị cho họ một tương lai lâu dài tại doanh nghiệp của bạn. Sau đó vào một ngày họ đi ra khỏi cửa, bắt đầu việc kinh doanh của riêng họ với một nhiệm vụ gián tiếp: cạnh tranh với bạn.

Nếu đó là một sự lo sợ hợp lý giữa những nhà doanh nghiệp từng trải thì cũng là có thể hiểu được tại sao một nhà doanh nghiệp mới vào nghề có thể coi tình trạng này khác đi. Sau tất cả, bạn đã ký kết để làm việc tại một doanh nghiệp vì tiền lương, sự ổn định và kinh nghiệp – nhưng không cần thiết cho một cam kết trọn đời. Tại sao bạn không thể thôi việc và bắt đầu việc kinh doanh của bản thân bạn trong cùng một ngành nghề? Một khi bạn quyết định để làm việc đó thì bạn nên làm gì – quên mọi thứ mà bạn đã học chăng? Và quan trọng nhất, làm thế nào để bạn thoát ra ngoài mà không bị buộc tội ăn cắp các khách hàng và kiến thức và trở thành một địch thủ?

May mắn thay, nó có thể là một quá trình dễ dàng. Nếu bạn và sếp của bạn là những người bạn và người chủ của bạn đã đối xử tốt với bạn thì các cơ hội là bạn có thể rời khỏi bằng cách sử dụng một vài chiến lược đơn giản. “Hãy thẳng thắn và thật thà, cởi mở trong tất cả các giao dịch của bạn” theo lời gợi ý của David Minor, giám đốc của Chương trình doanh nghiệp Neeley của trường đại học Thiên chúa Texas. “Không nên ăn cắp khách hàng, nhân viên hay lấy các bí mật thương mại. Luôn luôn có rất nhiều doanh nghiệp và con người ở đâu đó và đến cuối của một ngày, tất cả chúng ta sẽ phải thức dậy vào buổi sáng và nhìn vào trong gương”.

Tất nhiên đó là một tình huống hoàn toàn khác nếu bạn và sếp của bạn không ưa nhau hoặc nếu bạn đang làm việc cho một công ty lớn và chưa bao giờ thực sự gặp sếp của bạn. Điều đó không có nghĩa rằng bạn là một người ngu dốt hay không có nguyên tắc khi bạn bỏ đi, nhưng như Minor nói, bạn không phải lo lằng về việc liệu bạn có đang rời khỏi như những người bạn không. “Chắc chắn rằng bạn muốn thực hiện đúng bất kỳ những thoả thuận hợp pháp chưa hoàn thành nào, nhưng dù sao những thoả thuận đó luôn luôn không thể ràng buộc được và đơn giản chỉ đặt vào trong vị trí để “trói buộc về mặt tâm lý” một người lao động”, ông ta nói.

Khi Doug Worple, 42 tuổi, rời bỏ tập đoàn khổng lồ Procter & Gamble để mở công ty quảng cáo của ông ta, công ty quảng cáo Barefoot, ông ta đã biết rằng chính sách của P&G là phải đợi 1 năm trước khi làm việc với bất kỳ một người lao động cũ nào mà đã thành lập một đại lý quảng cáo để tránh sự không thích hợp. “Bạn không muốn một giám đốc nhãn hàng nói với một ai đó trong [bộ phận] quảng cáo rằng, ‘Này, tôi có thể tăng ngân sách của bạn thêm 5 triệu nếu bạn gửi cho tôi phi vụ làm ăn tốt sau khi tôi có công ty riêng”.

Do đó Worple đã tạo ra một chiến lược đi khỏi mà nhiều nhà doanh nghiệp sẽ muốn tuân theo. Đó là, thích nghi với cái mà người chủ cũ của bạn muốn – nếu nó không phải không hợp lý – và cố gắng để rời bỏ trong những điều kiện tốt nhất. Nếu bạn làm được thì bạn có thể kết thúc với việc thu hút người chủ trước đây của bạn như là một khách hàng. Khi Worple thôi việc, ông ta đã có sẵn các lý do thôi việc của mình và đã yêu cầu phó chủ tịch viết các bức thư giới thiệu ông ta đến nhiều hiệp hội quảng cáo và các đại lý quảng cáo độc lập và nhỏ hơn mà không hề có một mối quan hệ nào với P&G. Nói một cách khác, ông ta đã sử dụng kỹ năng xây dựng mạng lưới của ông ta để giúp ông ta ra khỏi cửa.

Một năm sau đó, khi ông ta đã đạt được để làm việc với P&G, ông ta đã cảm thấy đủ tự tin để đến với những người trong công ty đó mà ông ta không hề biết. “Tôi đã không muốn hỏi mọi người một ân huệ và đặt họ vào trong tình huống bất tiện,” theo lời Worple, người đã có thể sử dụng kinh nghiệm của mình để có được việc làm ăn với Procter & Gamble, nhưng với những người mà ông ta đã biết thì không cảm thấy bị chịu ơn đối với ông ta.
Ngày nay, Công ty quảng cáo Barefoot tại Cincinnati có 52 nhân viên và mang lại khoảng 10 triệu đô la Mỹ doanh thu một năm. Không chỉ P&G mang việc kinh doanh đến cho Worple mà “nhiều người của Procter những người đã làm việc với chúng tôi cũng đã đi đến các công ty khác và bắt đầu làm việc với chúng tôi” ông ta nói. “Nếu chúng tôi đã đốt cây cầu đầu tiên đó và không làm việc với họ thì họ cũng đã không phải là [các khách hàng]”.

Ranh giới luật pháp không rõ ràng

Tất nhiên, tình huống của Worple là hơi dễ dàng hơn so với những người khác. Đó là việc của một người làm công dời bỏ một công ty lớn như là một thành phố. Nhưng khi Browne, Lupo và Arias thôi việc, họ đã tạo thành 30% của lực lượng lao động của cửa hàng. Lúc mới nhìn thấy lần đầu, dường như việc tập hợp lại với nhau và để người chủ trước đây của họ lại phía sau là tàn nhẫn và vô ơn. Nhưng có một chi tiết thêm: Họ đã thôi việc sau khi ông chủ của họ chết.

Những người con của John Sahag là những người đang kiện Trillium. “Họ đã rất thất vọng về việc chúng tôi đã không ở lại” Browne nói. “Từ quan điểm của họ, bản thân họ không phải là những người tạo mẫu tóc mặc dù họ có thể là những người kinh doanh rất giỏi. Họ không thể thực hiện dịch vụ, và chúng tôi là phương tiện của họ để kiếm sống rất tốt. Một thực tế khi John bị ốm, chúng tôi đã rất trung thành, nên tôi đoán rằng họ đã cho là chúng tôi sẽ ở lại và họ đã hơi thất vọng khi họ biết rằng chúng tôi có kế hoạch để đi tiếp”. Browne nói thêm rằng trong 3 năm mà chủ của họ phải chiến đấu với bệnh ung thư phổi, những đứa con của ông ta đã không bao giờ thảo luận với cô ta hoặc các đối tác của cô ta về ý tưởng sát cách lại sau khi ông ta mất.

Tuy nhiên, họ đã kiện lên toà án yêu cầu Browne, Lupo và Arias – những người đã dành 34 năm được kết hợp lại cho cửa hàng đó – cấm tuyển những khách hàng trước đây của cửa hàng John Sahag. Thêm vào đó, họ bị buộc tội rằng Lupo và Arias đã mang theo cùng với họ các công thức nhuộm tóc cá nhân của 933 khách hàng, bao gồm cả những người nổi tiếng như Gwyneth Paltrow, Jon Bon Jovi, Demi Moore, Kirsten Dunst, Jennifer Aniston, và Debra Messing.

Cửa hàng nhà Sahag thậm chí đã gửi một bức thư tới mỗi khách hàng của nó chỉ ra rằng “những người làm thuê trước đây của John Sahag hiện nay đang làm việc tại Trillium là bị ngăn cấm bởi toà án khỏi việc thu hút những dịch vụ của bạn, liên hệ với bạn hoặc cung cấp các dịch vụ về kiểu và/ hoặc nhuộm tóc cho bạn cho đến khi có được thêm bất kỳ yêu cầu nào của toà án. “Khi tờ Bưu điện New York tường thuật cuộc tranh chấp trên, ít nhất một khách hàng đã giận dữ nói rằng “tôi đã biết đến John trong 20 năm và ông ta chưa bao giờ cư xử theo cách đó”.

Do đó bây giờ, hơn một năm sau khi khai trương, phản đối lại cơ sở của việc cắt và nhuộm tóc, Browne, Lupo và Arias vấn bị lôi kéo vào một vụ kiện của toà án – sự việc cuối cùng mà bất kỳ nhà doanh nghiệp nào hy vọng sẽ xảy ra khi họ bắt đầu việc kinh doanh của bản thân họ.

Nếu bạn đang có kế hoạch rời khỏi người chủ của bạn để cạnh tranh với ông ta thì sẽ không phải là ý kiến tồi để hỏi ý kiến một luật sư, là cái mà chúng tôi đã làm cho bài viết này. Peter Pizzi, một đối tác của Connell Foley LLO, có các văn phòng tại thành phố New York, Philadelphia và New Jersey, nói rằng “Về cơ bản, một nhân viên mà không có một hợp đồng giao kèo hạn chế – đó là một thoả thuận được viết ra về nơi mà bạn làm việc trong công việc nhiệm vụ của bạn – sẽ cảm thấy tự do khi thôi việc và cạnh tranh với người chủ đó. Nhưng nhân viên đó nên cẩn thận không cạnh tranh một cách tích cực với người chủ trước khi anh ta hoặc cô ta thôi việc”.

Điều này nghe có vẻ hợp lý, nhưng quan trọng phải biết được những nguyên tắc chỉ đạo mà có thể dễ dàng bị vi phạm. Pizzi nói “Bạn hoàn toàn không nên nói với các khách hàng rằng bạn sẽ rời bỏ trước khi thôi việc. Việc đó sẽ được xem như là sự từ bỏ lòng trung thành”. Ông ta cũng nói rằng bạn không nên lấy bất kỳ một tài sản nào mà bạn đã dùng nhân danh người chủ hiện tại của bạn, như là danh sách khách hàng.

Cái mà bạn có thể cảm thấy thoải mái để làm – tất nhiên với thời gian của bản thân bạn – đó là thành lập một công ty, mua một tên thuộc phạm vi, và “tiến hành bất kỳ hành động chuẩn bị nào để tạo ra một doanh nghiệp mà bạn sẽ làm cho nó hoạt động một khi bạn thôi việc” theo lời của Pizzi, đã liệt kê các ví dụ như mua chỗ trống trên danh bạ điện thoại và mua các tài liệu quảng cáo. Nhưng thậm chí việc này có thể cũng đòi hỏi phải khéo léo, như Pizzi chỉ ra: “Bạn không muốn mua sự quảng cáo theo cách mà làm phiền đến bất kỳ người bán nào mà người chủ hiện tại của bạn đang sử dụng”.

Nghiệp chướng

Chắc chắn rằng, việc bạn ra sức để cố gắng theo đúng nguyên tắc có thể không giúp ích nếu như người chủ của bạn không coi việc thôi việc của bạn là tốt. Nhưng có thể nếu bạn thật thà và cởi mở với người chủ của bạn thì nhiều việc sẽ được giải quyết có lợi cho bạn.

Tracy L.Coenen đã học được điều đó khi cô ta rời bỏ công ty cũ của cô ta, Peter & Associates, một công ty kế toán nhỏ thuộc toà án tại Milwaukee, để trở thành một công ty kế toán thuộc toà án thậm chí nhỏ hơn tại Milwaukee. Coenen, người sở hữu Công ty kế toán thuộc toà án Sequence Inc., một công ty kết toán gồm 1 phụ nữ, so sánh bản thân cô ta với các nhân vật trong bộ phim truyền hình nhiều tập CSI, chỉ thay vì điều tra ấu trùng ruồi trong một tử thi thì cô ta đang theo dõi các bảng dữ liệu để xử lý các vụ phạm tội như việc ăn cắp thẻ nhận dạng và những hồ sơ giả mạo.

Trước khi bắt đầu với công ty của bản thân mình, Coenen đã làm việc cho sếp của cô ta – John Peters – trong 2 năm. Ông ta đã dạy cô mọi thứ mà ông biết. Và sau đó cô ta đã thôi việc.

Mặc dù vậy, cô ta đã không hề có kế hoạch làm như vậy. Cô ta giải thích “Chúng tôi đã không thể làm việc cùng nhau. Tôi muốn có một môi trường làm việc linh hoạt hơn cái mà ông ta có và điều đó là dựa trên tính cách. Chúng tôi đã không thể ăn khớp với nhau”.

Khi đó Coenen 27 tuổi và sếp của cô ta là 47 tuổi. Bây giờ cô ta 34 tuổi và với thông điệp của thời gian, Coenen nói rằng họ đã hoà hợp với nhau rất tốt mặc dù cô ta cạnh tranh trực tiếp với người chủ trước đây của mình. Và mặc dù họ là những người cạnh tranh trực tiếp nhưng nếu một trong hai người quá bận và phải bỏ một khách hàng thì họ sẽ giới thiệu đến cho người kia. Họ thậm chí đã hợp tác trong một vài dự án. Nhưng Coenen thừa nhận rằng nó không bao giờ đi theo cách như vậy, nếu như cô ta đã coi người chủ và nhân viên của cô ta theo cách của người ngoài cuộc hay đã khám xét phòng cung cấp đồ văn phòng trước khi thôi việc.

Thiêu cháy các cầu nối cũng không phải là một ý kiến tốt do bạn không bao giờ biết được khi nào thì bạn có thể đụng phải người chủ trước đây của bạn. Ví dụ Coenen nói rằng thỉnh thoảng tìm thấy cô ta tại toà án như là một người làm chứng của bị đơn – và ở phía đối diện là người chủ trước đây của cô ta là người làm chứng cho bên nguyên. Lần đầu tiên khi việc này diễn ra cô ta nói “nó thật là khó hiểu”. “Nhưng tôi nghĩ rằng chúng tôi đã làm việc tốt cùng nhau kể từ khi tôi thôi việc bởi vì chúng tôi thực sự tôn trọng lần nhau. Bên cạnh đó, ông ta đã giúp tôi bắt đầu việc kinh doanh này và đã dạy tôi mọi thức mà tôi cần biết để bắt đầu việc kinh doanh của tôi”.

Nếu mọi thứ với người chủ trước đây của bạn không diễn ra tốt đẹp như với Coenen thì luật pháp tại nhiều bang là ở bên phía bạn. Tại thành phố New York, nơi mà Trillium đang tham gia vào các cuộc chiến pháp lý của nó, các toà án có xu hướng ở phía các nhà doanh nghiệp mới ngay cả với những người đã ký các thoả thuận hạn chế. Pizzi nói “Các toà án không thích thi hành các thoả thuận chống lại sự cạnh tranh. Chúng ủng hộ công việc kinh doanh và chủ nghĩa tư bản, đó là những giá trị cơ bản của nước Mỹ”.

Ông ta cũng nói rằng ở phía bên kia của đất nước, California hoàn toàn không thi hành các thoả thuận hạn chế. Ông ta nói – và nhấn mạnh đó không nhất thiết là ý kiến của ông ta – rằng nhiều người cảm thấy biện pháp của California trong việc giải quyết các nhân công đang thôi việc để trở thành các nhà doanh nghiệp hoặc để lấy kiến thức của họ rồi làm việc cho người khác đưa lại cho cộng động này cơ hội lớn hơn để đổi mới. “Một vài người nói rằng việc này có lợi rất lớn cho Thung lũng Silicon. Các công nhân có thể hưởng lợi chéo và mang những kỹ năng mà họ học được tại Yahoo! tới cho Google”.

Cũng có điều tích cực khác để bắt đầu công việc kinh doanh của bản thân bạn bằng cách sử dụng kiến thức mà bạn có được trong khi làm việc cho một ai đó, theo lời của Pizzi. Nếu bạn không có một bản sao thì bạn có thể bắt đầu một công ty mà “rốt cục có thể tăng cường cả hai bên. Nhân viên có thể bỏ đi và chỉ làm cái gì đó có một chút khác biệt. Họ có thể nghĩ đến việc tiến hành việc kinh doanh của họ trong tư thế ít có sự khác biệt mà người chủ hiện tại không quan tâm”.

Nhưng ra sao nếu bạn muốn thôi việc, mọi thứ đều đúng và vẫn bị kiện? Chắc chắn bạn có thể phải lo lắng về việc mất áo của bạn giữa các khoản chi phí pháp lý. Nhưng nên biết rằng bạn đã làm mọi việc bạn có thể để rời bỏ một cách đúng nguyên tắc và trong các điều kiện tốt nhất ít nhất cũng có thể giúp bạn ngủ ngon hơn.

Leave A Comment...