“Bông hồng vàng” trên chính trường

Bông hồng vàng đó là Nguyễn Thị Nguyệt Hường, Chủ tịch Tập đoàn đầu tư và Phát triển Việt Nam, đang quản lý 7 khu công nghiệp thu hút hàng trăm triệu đôla Mỹ. Thôi thúc cho mình một hướng đi riêng kể từ khi du học Nga về, cô gái gan dạ và bản lĩnh ngày nào đã trở thành nữ đại biểu Quốc hội với bảng thành tích đáng khâm phục.

Mùa đông năm 1987, đứng giữa sân bay Matxcova, Nguyệt Hường 17 tuổi bé nhỏ, co ro trong chiếc áo rét rộng thùng thình chỉ chực bật khóc giữa những người ngoại quốc xa lạ. Nhưng rồi Hường nhanh chóng nhận ra rằng những đồng học bổng ít ỏi không thể giúp cô trang trải chi phí học hành. Cô phải ra chợ Việt phụ việc, bán hàng.

“Khi cầm trong tay tấm bằng cử nhân ngành ngôn ngữ của Đại học Tổng hợp Matxcova, tôi đã khóc vì mừng và hãnh diện. Nhưng đúng lúc đó Liên Xô tan rã. Ước vọng học lên cao hơn nữa của tôi đã tan thành mây khói”, Nguyệt Hường nhớ lại.

Năm 1996, Nguyệt Hường trở về, trong va-li của cô chỉ toàn sách. Khốn nỗi tấm bằng đỏ tiếng Nga lúc đó không còn được trọng dùng nữa. Hường quyết định học lớp kế toán của Trường Kinh tế Quốc dân, học thêm tiếng Anh và xin làm kết toàn viên một công ty chuyên sản xuất giày xuất khẩu. Ngay từ lúc đó, Hường đã ước mơ lập công ty cho riêng mình.

3 năm sau đó, Hường đạt được mong muốn của mình. Cô thành lập công ty riêng, hoạt động trong lĩnh vực may mặc, xuất nhập khẩu với 1.000 công nhân. Tạo dựng được thương hiệu, Hường càng muốn mở rộng nhà xưởng và vay thêm vốn để kinh doanh.

Hà Nội chật hẹp, dự án xin thuê đất gửi đi các nơi nhưng chờ đợi vẫn cứ là chờ đợi. Lên ngân hàng vay vốn thì bị từ chối vì công ty tư nhân phải có tài sản thế chấp. Chị thấm nỗi cực nhọc và cơ chế bất cập với những doanh nghiệp tư nhân.

Luật Doanh nghiệp ra đời, tạo cơ hội tốt cho giới doanh nhân. Ý tưởng mới lóe lên trong đầu: “Tại sao mình không tạo nên mặt bằng, hạ tầng để mời các doanh nghiệp vào thuê?”.

Dự án Hường nhắm tới là khu công nghiệp Nam Sách 63 ha ở tỉnh Hải Dương. Để đầu tư hạ tầng khu công nghiệp này, cần một lượng vốn rất lớn. Lúc sấy, việc đầu tư khu công nghiệp tại miền Bắc vẫn mới mẻ. Đã có các công ty liên doanh và cả nước ngoài đầu tư phát triển hạ tầng khu công nghiệp nhưng không thành công.

Sau thời gian khảo sát các khu công nghiệp ở Đài Loan, Hàn Quốc…, Nguyệt Hường ý thức được rằng chỉ có thể kêu gọi thu hút đầu tư khi đã có hạ tầng tốt. Chỉ trong vòng một năm, khu công nghiệp Nam Sách đã được lấp đầy. Lần lượt các khu công nghiệp Quang Minh (750 ha) thuộc tỉnh Vĩnh Phúc, Phúc Điền gần 100 ha, Tân Trường 250 ha thuộc tỉnh Hải Dương… được đưa vào vận hành. Đến nay, Nguyệt Hường đã có trong tay 7 khu công nghiệp ở 6 tỉnh thành, với số vốn đầu tư hàng trăm triệu USD.

Vào chính trường như một sự tất yếu

Năm 1999, khi mới 29 tuổi, Hường được Hiệp hội Công thương tiến cử đại biểu Hội đồng Nhân dân thành phố Hà Nội và đã trúng cử với số phiếu rất cao. 5 năm sau, Hường tái đắc cử với số phiếu cao nhất và đến 2007 lại được Hội đồng Nhân dân để nghị ra ứng cử đại biểu Quốc hội khóa XII.

22h đêm trước ngày bầu cử, chuông điện thoại nhà Nguyệt Hường reo vang. Giọng một người đàn ông nghiêm nghị: “Cho tôi gặp cô Nguyệt Hường. Tôi gọi lần này là lần thứ 7. Tôi là một cử tri”.

Thì ra vị khách đó là một tiến sĩ về hưu. Ông gọi điện đến kiểm tra xem lá phiếu sắp bầu có lầm không. Biết Hường từng học ở Nga, vị cử tri nọ còn thử bằng tiếng Nga gần 15 phút.

Trong đợt bầu cử vừa qua, có 26 đại biểu là doanh nhân trúng cử. Theo Nguyệt Hường, con số này nói lên việc phát triển kinh tế, nâng cao thu nhập của người dân được ưu tiên hàng đầu trong thời hội nhập.

Quan niệm về sự thành đạt của Hường thật đơn giản: “Phải có khát vọng. Nó sẽ là đích đến, là động lực thúc đẩy chúng ta tiến về phía trước. Phải biết tự vượt qua chính mình”.

Leave A Comment...