Má»™t lợi thế cạnh tranh nữa cá»§a Aldi tất nhiên là bán hàng giá rẻ. Äể làm được Ä‘iá»u này, hãng chỉ dành 8% doanh thu cho chi phí váºn chuyển, thuê kho bãi, marketing và các chi phí khác, 5% cho đội ngÅ© nhân viên bán hàng. Tá»±u chung, Aldi chỉ mất tổng cá»™ng 13% chi phí gia tăng so vá»›i 28-30% tại các hãng bán lẻ khác. Váºy thì không ngạc nhiên khi vào năm 2005 có đến 89% các công ty sản xuất đồ tiêu dùng cá»§a Äức Ä‘ã từng ít nhất má»™t lần cung hàng cho Aldi. Và cho đến nay, theo Ä‘iá»u tra cá»§a các hãng nghiên cứu thị trưá»ng châu Âu, Aldi chiếm đến 20% doanh thu bán lẻ cá»§a Äức.
Từ trưá»ng hợp cá»§a Aldi, ta có thể thấy rằng: chính cách tính toán tài chính khéo léo làm nên sá»± khác biệt giữa những công ty cung cấp sản phẩm/dịch vụ giá rẻ vá»›i những doanh nghiệp thông thưá»ng. Há» có thể kiếm được ít lãi ròng hÆ¡n so vá»›i những công ty truyá»n thống nhưng đồng thá»i mô hình kinh doanh cá»§a há» lại năng động hÆ¡n, giúp cho lãi hoạt động tăng lên.
Và chính khoản lãi hoạt động này khiến cho các công ty kinh doanh giá rẻ lại có tá»· lệ doanh thu/chi phí cao-hÆ¡n-mức-trung-bình. Rồi chính nhá» doanh thu và tá»· lệ tăng trưởng nhanh khiến cho giá trị vốn hóa cá»§a nhiá»u "kẻ thách thức" cao hÆ¡n cả các "gã khổng lồ", dù quy mô có vẻ không lá»›n. Ví dụ, hãng hàng không giá rẻ Ryanair (Anh) có doanh thu chỉ bằng 1/7 hãng hàng không British Airways (2,1 tá»· USD so vá»›i 15,5 tá»· USD năm 2006) nhưng lãi hoạt động cá»§a Ryanair chiếm đến 22,7%, gấp ba lần BA (7,35%). Không ngạc nhiên khi giá trị vốn hóa thị trưá»ng cá»§a Ryanair đạt 7,6 tá»· USD (tính đến tháng 5.2006) cao hÆ¡n 7,3 tá»· USD cá»§a BA.
Nhiá»u công ty bán hàng giá rẻ không được liệt vào danh sách những doanh nghiệp lá»›n nhất, nhưng tình hình tài chính cá»§a há» rất lành mạnh. Hãy nhìn vào danh sách những ngưá»i giàu nhất hành tinh do tạp chí Forbes đăng tải vào năm 2006, bạn sẽ thấy rằng có đến 12/25 tá»· phú giàu nhất là những ngưá»i chá»§ doanh nghiệp kinh doanh giá rẻ, bao gồm năm ngưá»i thừa kế cá»§a Sam Walton (tổng tài sản kế thừa ước tính 80 tá»· USD), Theo và Kark Albrecht cá»§a hãng Aldi – 32 tá»· USD, Ingvar Kamprad cá»§a IKEA – 28 tá»· USD, Lakshmi Mitta cá»§a Mitta Steel – 23,5 tá»· USD, Michael Dell cá»§a hãng Dell – 17 tá»· USD, Amancio Ortegga cá»§a hãng Zara -14,8 tá»· USD và Azim Premji cá»§a Wipro -13 tá»· USD.
Má»™t Ä‘iá»u thú vị nữa là những công ty cung cấp hàng hóa/dịch vụ giá rẻ Ä‘ang từng bước vượt lên những doanh nghiệp lá»›n vì há» rất được lòng khách hàng. Và má»™t khi Ä‘ã "cuá»—m" được khách hàng rồi, các công ty bán hàng/dịch vụ giá rẻ sẽ chẳng sợ gì các công ty truyá»n thống vốn Ä‘ang phải váºt lá»™n vá»›i việc cắt giảm chi phí.
Nhiá»u nghiên cứu Ä‘ã chỉ ra rằng, nếu má»™t doanh nghiệp chỉ trông chá» vào giá để cạnh tranh, nó sẽ mất khách hàng ngay tức thì khi đối thá»§ bán hàng vá»›i giá rẻ hÆ¡n. Váºy, nói chung, há» chỉ chịu chấp nháºn thất bại khi có má»™t công ty má»›i nổi lên có cấu trúc giá thành ưu việt hÆ¡n há». Ví dụ, cho đến năm 2000, hãng hàng không Southwest Airlines vẫn được coi là hãng hàng không giá rẻ nhất tại Mỹ. Sau Ä‘ó, xuất hiện hãng hàng không đối thá»§ JetBlue vá»›i chi phí chỉ bằng 75% chi phí cá»§a Southwest. Do váºy, không có gì làm ngạc nhiên khi Southwest coi JetBlue là đối thá»§ chính cần phải Ä‘ánh bại (chứ không phải các hãng hàng không lá»›n như Delta hay United).
Nếu "Gã khổng lồ" tham gia vào cuá»™c chiến vá» giá tất gặp phải thất bại
Cho đến lúc gặp phải đối thá»§ cạnh tranh bán hàng/dịch vụ vá»›i giá rẻ, má»™t công ty truyá»n sẽ đặt cho mình câu há»i: đối thá»§ má»›i sẽ nhằm vào các loại mặt hàng há» không có hay sẽ cạnh tranh trá»±c tiếp vá»›i hàng hóa cá»§a há»? Nếu "kẻ thách thức" cung cấp má»™t hàng hóa/dịch vụ má»›i, thì các công ty vốn Ä‘ã tìm được chá»— đứng trên thị trưá»ng không cần quá lo lắng. Há» có thể không chú ý nhiá»u đến đối thá»§. Chiến lược chá»-đợi-và-quan-sát đặc biệt hay được các công ty vốn có sản phẩm được coi là xa xỉ (thuá»™c các ngành rượu, nước hoa hay mỹ phẩm) sá» dụng. Ví dụ, khi má»™t loại nước hoa má»›i ra Ä‘á»i, nó ít ảnh hưởng đến vị thế cá»§a các sản phẩm đứng đầu như Evian, Perrier và San Pellegrino. Nước hoa là sản phẩm xa xỉ, và những nhãn hàng như Evian vốn cÅ©ng chỉ cung cấp cho má»™t số ít khách hàng giàu có.
Thỉnh thoảng, những "kẻ thách thức" bán hàng giá rẻ cÅ©ng có đụng chạm đến ngành kinh doanh cá»§a các doanh nghiệp truyá»n thống. Hãy lấy trưá»ng hợp cá»§a easyCruise làm ví dụ. ÄÆ°á»£c thành láºp bởi má»™t doanh nhân ngưá»i London, Sir Stelios Haji-Ioannou, easyCruise kinh doanh du lịch tàu thá»§y, Ä‘ó là những "khách sạn nổi’ cho phép du khách giải trí ngay trên thuyá»n vào má»—i buổi chiá»u muá»™n hay cho khách thuê. Từ khi easyCruise quyết định không cung cấp những bữa ăn và show diá»…n đắt tiá»n, giá cung cấp dịch vụ cá»§a nó giảm hẳn. Khách hàng cá»§a hãng giá» Ä‘ây chá»§ yếu là những ngưá»i tầm 20 đến 30 tuổi và nhiá»u ngưá»i trong số há» tháºm chí không có khả năng trả trá»n gói dịch vụ. Vì váºy, mặc dù công việc kinh doanh cá»§a easyCruise Ä‘ang rất phát đạt, nhưng những công ty du lịch thuyá»n truyá»n thống như Royal Caribbean và Cunard cÅ©ng không thấy Ä‘ó làm phiá»n. Há» tin rằng nếu khách hàng cá»§a easyCruise lá»›n tuổi hÆ¡n và khá giả hÆ¡n, chắc chắn há» sẽ tìm đến vá»›i mình, vá»›i những chuyến du lịch bằng thuyá»n truyá»n thống và sang trá»ng.
Nhưng easyCruise chỉ là má»™t trưá»ng hợp ngoại lệ. Khi những công ty hàng đầu nháºn thức được sá»± Ä‘e dá»a từ những đối thá»§ cung cấp hàng hóa/dịch vụ giá rẻ, há» thưá»ng cố gắng giảm giá hàng cá»§a mình cho phù hợp. Tuy nhiên, sá»± tháºt lại cho thấy rằng "tham chiến" không phải là sở trưá»ng cá»§a những "gã khổng lồ". Äó là do pháp luáºt cá»§a nhiá»u nước, bao gồm cả Mỹ, coi việc bán hàng hóa/dịch vụ vá»›i mức giá dưới chi phí là bất hợp pháp. Trong cuá»™c Ä‘ua tranh quyết liệt, những "kẻ thách thức" luôn Ä‘i trước những "gã khổng lồ". Ví dụ, vào cuối những năm 80, Aldi, Dell, E*Trade và Southwest Airlines Ä‘ã khiến cho những công ty khổng lồ như Carefour, Compad, Fidelity và United liêu xiêu, khi những "gã khổng lồ" nhăm nhe dùng chính cuá»™c chiến giá để loại những "kẻ thách thức" ra khá»i vòng chiến.
Ngay cả khi những công ty hàng đầu "copy" mô hình kinh doanh giá rẻ cá»§a "kẻ thách thức", há» cÅ©ng không thể cung cấp hàng/dịch vụ vá»›i giá rẻ được như váºy. Äó là do bản thân các nhân tố trong mô hình kinh doanh giá rẻ không phù hợp khi áp dụng vá»›i những công ty lá»›n. Ví dụ, dịch vụ đăng ký vé máy bay qua mạng có thể phù hợp vá»›i những công ty hàng không giá rẻ, nhưng chẳng giúp ích gì nhiá»u cho các hãng hàng không lá»›n.
Thứ nhất, theo nghiên cứu, có đến 98% khách hàng cá»§a các công ty hàng không giá rẻ đặt vé qua Internet, trong khi con số này tại những hãng hàng không lá»›n chỉ là 20%. Äặt vé qua Internet chỉ phù hợp và hấp dẫn vá»›i đối tượng bình dân, chứ không phù hợp vá»›i những khách hàng hạng thương gia hay quý tá»™c vốn bay liên tục và đến nhiá»u Ä‘iểm bay trong vài ngày. Do váºy, nếu các hãng hàng không truyá»n thống có láºp hệ thống đặt vé qua mạng, thì ảnh hưởng cá»§a động thái này đến cắt giảm chi phí cÅ©ng chỉ giá»›i hạn ở mức độ mà thôi.
Thứ hai, hệ thống đặt vé chá» trên Internet sẽ không tốn nhiá»u chi phí khi máy bay Ä‘ã được xác định, vé không phân biệt hạng ngồi, chỉ có má»™t cabin hành khách duy nhất và không hoàn lại vé. Tuy nhiên, hệ thống cá»§a các hãng hàng không truyá»n thống phải phục vụ nhiá»u cabin vá»›i những hạng vé ngồi khác nhau, dành cho nhiá»u loại vé khác nhau, và khách hàng có thể trả lại vé, vì váºy, chi phí đầu tư bị đẩy lên cao.
Thứ ba, những hãng hàng không lá»›n thưá»ng phải thiết láºp hệ thống vé chỠở khắp má»i nÆ¡i, ngay cả những nÆ¡i hẻo lánh như Sabre, khiến cho máy bay luôn còn chá»— trống.
Và thứ tư, các hãng hàng không truyá»n thống phải thiết láºp được má»™t hệ thống đại lý rá»™ng bán vé trá»±c tiếp cho khách hàng, và đương nhiên há» phải hoàn phần hoa hồng cho các đại lý, khiến chi phí cÅ©ng bị đẩy lên cao.
Chính vì những nhân tố trên khiến việc những "gã khổng lồ" giảm giá chỉ đồng nghÄ©a vá»›i giảm lợi nhuáºn mà vẫn không loại bỠđược những "kẻ thách thức".