Trung Quốc cổ đại Ä‘ã có má»™t câu chuyện: Má»™t vị tướng quân dẫn quân Ä‘i chinh phạt. Sau khi thắng lợi trở vá» triá»u, Vua không ban thưởng vàng bạc châu báu mà chỉ giao cho ông ta má»™t cái há»™p.
Vi Tướng quân Ä‘ó vốn cho rằng trong cái há»™p Ä‘ó là vàng ngá»c châu báu rất Ä‘áng tiá»n. Nhưng khi vỠđến nhà mở ra xem, thì ra Ä‘ó là những biểu tấu, thư tín mà rất nhiá»u đại thần viết cho Hoàng Äế. Äá»c xong má»™t lượt ông má»›i rõ. Thì ra trong thá»i gian ông Ä‘em quân chỉnh phạt, có rất nhiá»u ká» tư thù, vu cáo ông có mưu đồ làm phản. Trong thá»i gian Ä‘ánh nhau, vị tướng quân này giằng co vá»›i địch không thắng nổi.
Vua Ä‘ã từng hạ lệnh cho rút lui. Nhưng ông không nghe theo, mà kiên trì Ä‘ánh, cuối cùng giành được thắng lợi. Thá»i gian này, các loại tấu sá»› công kích ông ta càng nhiá»u hÆ¡n. Nhưng hoàng đế không giao động, Ä‘em tất cả những tất sá»› cuá»™n lại cất Ä‘i, chá» tướng quân trở vá», giao tất cả cho ông ta khiến vị tướng quân này vô cùng cảm động. Ông ta hiểu rằng: Sá»± tin tưởng cá»§a Hoàng đế còn qúy hÆ¡n bất kỳ thứ vàng bạc châu báu nào. Vị Hoàng đế này khiến ngưá»i Ä‘á»i sau vô cùng kín phục và ca ngợi hết lá»i. Äó chính là Ngụy Văn Hầu thá»i chiến quốc. Còn vị tướng quân là danh tướng nước Ngụy Nhạc Dương.
Chuyện tương tá»± như váºy lại được diá»…n lại má»™t lần nữa ở đầu Ä‘á»i Äông Hán.
Phùng Dị là má»™t viên tướng dưới trướng Lưu Tú. Ông ta không những thiện chiến mà còn rất trung thành, đạo đức cao thượng. Khi Lưu Tú chuyển chiến dành Hà Bắc, nhiá»u lần gặp khốn quẫn. Phùng Dị trị quân khoa há»c, lại rất khiêm tốn. Má»—i khi các Tướng quân táºp trung lại, ai cÅ©ng Ä‘á»u khoe công lao chiến tích, riêng Phùng Dị lui vào ngồi dưới gốc cây. Vì thế ngưá»i ta gá»i ông ta là "Tướng quân đại thụ".
Phùng Dị trưá»ng kỳ Ä‘ánh nhau ở Hà Bắc, Quan Trung, rất được lòng dân, trở thành phên dáºu vững chắc cá»§a Lưu Tú phía Tây Bắc. Chính vì thế dẫn đến sá»± ghen ghét, đố kỵ cá»§a các đồng liêu. Má»™t sứ thần tên là Tống Cao Ä‘ã bốn lần dâng thư nói xấu Phùng Dị, nói rằng ông ta khống chế quan Trung, giết các quan lại uy quyá»n ghê gá»›m, bách tính quy tâm, Ä‘á»u xưng ông ta là "Hàm Dương vương".
Phùng Dị nắm binh quyá»n Ä‘ã lâu phải xa triá»u Ä‘ình, trong lòng cÅ©ng bất an, lo lắng Lưu Tú nghi ngá» mình. Thế là ông ta dâng lên má»™t bức thư, xin được trở vá» Lạc Dưá»ng. Lưu Tú quả thá»±c cÅ©ng không yên tâm đối vá»›i Phùng Dị, nhưng vùng Tây Bắc không thể thiếu Phùng Dị. Äể loại bá» lo lắng cho Phùng Dị, Lưu Tú liá»n gá»i cho Phùng Dị những máºt thư cá»§a Tống Cao tố cáo ông. Quả tháºt chiêu này rất sáng suốt. Nó vừa giải thích được vá»›i Phùng Dị là Lưu Tú rất tin tưởng, không nghi ngá», lại tá» ý ngầm là triá»u Ä‘ình Ä‘ã chuẩn bị cảnh giác từ lâu Phùng Dị vá»™i vã dâng thư bày tá» lòng trung thành cá»§a mình. Lưu Tú cÅ©ng viết thư trả lá»i rằng: tướng quân đối vá»›i ta trên danh nghÄ©a là vua tôi, vá» Æ¡n huệ là cha con. Lẽ nào ta còn nghi ngá» ngưá»i sao? Hà tất ngươi phải lo lắng?"
Nói là không nghi ngá» nhưng tháºt ra là còn nghi ngá». Có vị vua nào tháºt sá»± tín nhiệm mà không nghi ngỠđối vá»›i bá» tôi không? Äặc biệt giống như các đại thần nhạc Dương. Phùng Dị quyá»n cao chức trá»ng như thế, càng phải là trá»ng Ä‘iểm để quân vương nghi ngá». Việc há» sá» lý máºt thư tố cáo chỉ là má»™t kế để bày tá» không có sá»± nghi ngá» mà thôi, còn mục Ä‘ích chính là ngầm nói vá»›i đại thần rằng: Ta Ä‘ã chú ý ngươi từ lâu, ngươi đừng có hành động mù quáng, vừa lôi kéo, vừa trấn an, Ä‘e dá»a, má»™t mÅ©i tên trúng hai Ä‘ích. Thế má»›i là cao tay.
Giữa lãnh đạo và nhân viên rất dá»… nảy sinh sá»± hiểu lầm nhau, tạo nên khoảng cách. Má»™t nhà doanh nghiệp chiến lược thưá»ng thưá»ng bằng cách sá» lý khéo léo cá»§a mình tá» rõ việc dùng ngưá»i không nghi ngá», khiến cho ngưá»i cảm thấy mình bị nghi ngá» không còn lo lắng nữa, từ Ä‘ó sẽ càng trung thành vá»›i mình, hết lòng vá»›i mình.
Tất nhiên, phát hiện thấy cấp dưới thá»±c sá»± nảy sinh lòng phản chắc, thì dứt khoát phải hành động, loại bỠđể trừ háºu há»a.