Trong ná»n kinh tế thị trưá»ng, má»i tác nhân Ä‘á»u theo Ä‘uổi lợi ích riêng và má»™t “bàn tay vô hình” trong thị trưá»ng cạnh tranh đảm bảo mục tiêu này sẽ được chuyển thành hiệu quả tối ưu và tạo ra cá»§a cải vá»›i hàng hóa thông thưá»ng.
Chá»n lá»c Darwin và cạnh tranh là động cÆ¡ kinh tế đầy sức mạnh; hợp tác cÅ©ng váºy. Hành vi cá»§a các công ty trong thị trưá»ng cạnh tranh cho phép cả hai cÆ¡ chế cùng phát triển. Alfred Chandler (1977) nối tiếng vá»›i phát biểu rằng bàn tay vô hình cá»§a quản lý hiệu quả hÆ¡n bàn tay vô hình cá»§a thị trưá»ng, minh chứng bằng sá»± Ä‘i lên cá»§a các công ty trong ná»n kinh tế hiện đại.
Quản trị doanh nghiệp là táºp hợp các quy tắc, Ä‘iá»u luáºt há»— trợ và khuyến khích các công ty áp dụng chế độ quản lý ngăn nắp và độc láºp.
Ai là ngưá»i chăm sóc lợi ích cá»§a công ty?
Công ty không do chính chá»§ sở hữu quản lý dá»… gặp phải bất ổn vá» tổ chức: những ngưá»i quản lý công ty được yêu cầu đặt lợi ích cá»§a công ty cao hÆ¡n lợi ích cá»§a chính há» và hai lợi ích này có thể không gặp nhau. Äây là Ä‘iá»u mà các nhà kinh tế vẫn gá»i là “vấn đỠđại diện”: ngưá»i quản lý công ty là ngưá»i đại diện cho chá»§ sở hữu, và khi lợi ích cá»§a ngưá»i đại diện được đặt lên trên, lợi ích thá»±c sá»± cá»§a công ty sẽ bị Ä‘e dá»a. Má»™t vài cÆ¡ chế ná»— lá»±c bằng cách này hay cách khác dung hòa các lợi ích trên nhưng sá»± khác biệt vẫn luôn tồn tại.
Tất nhiên, các cổ Ä‘ông có thể kiểm soát đội ngÅ© quản lý, nhưng lợi ích cá»§a chính há» cÅ©ng có thể xung đột vá»›i lợi ích cá»§a công ty.
Vấn đỠvá» cổ Ä‘ông không nảy sinh khi má»™t ngưá»i nắm giữ 100% cổ phần, bởi nếu làm Ä‘iá»u gì Ä‘ó sai trái: anh ta sẽ làm má»™t việc có hại cho chính mình, và do Ä‘ó trên thá»±c tế rất hiếm khi Ä‘iá»u này xảy ra. Vấn đỠlà cổ Ä‘ông lá»›n có thể kiểm soát công ty trong khi chỉ nắm giữ 51% cổ phần hay tháºm chí là ít hÆ¡n nếu các cổ Ä‘ông khác yên lặng (thưá»ng vá»›i trưá»ng hợp công ty niêm yết); nếu há» hành động Ä‘i ngược lại lợi ích cá»§a công ty, bản thân há» chỉ phải gánh chịu thiệt hại theo tỉ lệ phần trăm nắm giữ. Äặc biệt, trong má»™t số trưá»ng hợp, nhá» cấu trúc tài chính kiểu kim tá»± tháp hoặc cổ phiếu có quyá»n bá» phiếu ưu Ä‘ãi, phần trăm kiểm soát lá»›n hÆ¡n tá»· lệ sở hữu. Tháºm chí còn có thể xấu hÆ¡n khi ngưá»i đại diện cổ Ä‘ông không nắm giữ cổ phần cá»§a công ty nhưng lại có thể hưởng thụ 100% lợi ích và không phải chịu bất kỳ tổn thất nào; Ä‘ây là trưá»ng hợp những ngưá»i làm việc cho ngân hàng, công ty hoặc cÆ¡ quan nhà nước có ảnh hưởng lá»›n tá»›i công ty: há» có thể yêu cầu các loại ưu Ä‘ãi cho bản thân và bạn bè vá»›i chi phí do công ty gánh chịu. Hiện tượng này được gá»i là “vấn đỠlạm dụng cá»§a cổ Ä‘ông”
Bởi váºy, các vai trò quan trá»ng cá»§a Ban Giám đốc, gồm cả những vị trí độc láºp và không tham gia Ä‘iá»u hành, nên do những ngưá»i sở hữu phần lá»›n trong công ty đảm nháºn. Vá»›i sá»± há»— trợ cá»§a các kiểm toán viên, phụ trách theo dõi các tài khoản cá»§a đội ngÅ© quản lý, các thành viên này có thể vừa giám sát các vị trí quản lý vừa kiá»m chế các cổ Ä‘ông lá»›n lạm dụng quyá»n lá»±c.
Phát triển mô hình quản lý ở Mỹ
Sau má»™t giai Ä‘oạn phát triển hoang dã tá»›i cá»±c Ä‘iểm vá»›i sá»± đầy rẫy các “vấn đỠlạm dụng cá»§a cổ Ä‘ông” trong những năm 1920, mô hình các công ty ở Mỹ bắt đầu được đặt dưới sá»± kiểm soát chặt chẽ cá»§a các qui định trong những năm 1930; các nhà quản lý chuyên nghiệp, chá»§ yếu là Giám đốc Ä‘iá»u hành (Chief Executive Officer-CEO), đảm nháºn vai trò trung tâm (do Ä‘ó mà Berle và Means đặt ra thuáºt ngữ “managerial company” (tạm dịch là công ty được quản lý chuyên nghiệp) vào năm 1932), chịu sá»± kiểm soát cá»§a Há»™i đồng Quản trị, vá»›i các thành viên được lá»±a chá»n hầu như không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào từ phía cổ Ä‘ông. Hệ thống này váºn hành cho tá»›i những năm 1970 khi “vấn đỠđại diện” nổi lên dữ dá»™i và dẫn theo làn sóng mua lại công ty đối thá»§ vào những năm 1980.
Theo Ä‘uổi mục tiêu lợi nhuáºn, dần tăng lên từ những năm 1980, được sá» dụng như thước Ä‘o hiệu quả cá»§a công ty và hạn chế “vấn đỠđại diện”. Äiá»u này cÅ©ng dẫn tá»›i tình trạng thái quá khi động lá»±c cá»§a các CEO và bá»™ pháºn quản lý gắn kết quá mức vá»›i lợi nhuáºn trong ngắn hạn. Việc sá» dụng quyá»n chá»n mua cổ phiếu, mang lại khoản tiá»n lá»›n trong trưá»ng hợp giá cổ phiếu tăng, Ä‘i liá»n vá»›i tình trạng thái quá này; trong nhiá»u trưá»ng hợp, nó mang lại các khoản lợi nhuáºn trá»i cho và thúc đẩy các nhà quản lý táºp trung vào giá cổ phiếu và “thông tin quản lý” (Ä‘á»c: tuyên truyá»n và thá»§ thuáºt kế toán) làm tăng giá cổ phiếu, trên thá»±c tế là khiến há» trở nên tham lam. Äặc trưng nổi báºt vá» sá»± thống trị cá»§a các nhà quản lý chuyên nghiệp trong mô hình quản lý tại Mỹ vẫn được duy trì mặc dù từ những năm 1980, đối tượng này Ä‘ã bắt đầu phải chịu áp lá»±c từ các cổ Ä‘ông. Mục tiêu lợi nhuáºn và hÆ¡n thế nữa là giá cổ phiếu do váºy trở thành động lá»±c chính cá»§a các nhà quản lý; thuáºt ngữ “shareholder value” (tạm dịch là “giá trị cổ Ä‘ông”) tóm tắt các mục tiêu cá»§a công ty.
Äiá»u này làm tăng tinh thần doanh nghiệp cá»§a các nhà quản lý và mang lại hiệu quả cho công ty, nhưng các nhà quản lý cÅ©ng ngày má»™t tham lam hÆ¡n. Má»™t số công ty Ä‘ã có cách hành xá» không tốt vá»›i ngưá»i làm công, môi trưá»ng, khách hàng v.v… Má»™t liên kết giữa các CEO và các ngân hàng đầu tư, cả hai Ä‘á»u được thúc đẩy bởi tính tham lam, được hình thành và dẫn tá»›i tình trạng làm giá và thao túng tràn lan trên thị trưá»ng chứng khoán giai Ä‘oạn 1995-2002.
Mô hình thay thế
Mô hình thay thế cho cái gá»i là “tối Ä‘a giá trị cổ Ä‘ông” (shareholders value maximization) Ä‘ã được tìm kiếm trong má»™t thá»i gian . Mô hình được đưa ra là “tối Ä‘a giá trị các bên tham gia máºt thiết” (stakeholders value maximization) vá»›i cÆ¡ sở lý thuyết Ä‘i ngược lại thá»i Ä‘iểm những năm 1930 . Dù còn mang nặng tính lý thuyết do chưa chỉ ra được các mục tiêu rõ ràng, dá»… dàng xác định và giám sát như lợi nhuáºn kinh tế nhưng mô hình này mở ra hướng thảo luáºn vá» các giá trị tương ứng giữa hai mô hình. Trong thá»±c tiá»…n, mô hình đầu tiên vẫn được sá» dụng nhiá»u hÆ¡n.
Việc xác định sắc thái mục tiêu cá»§a công ty tùy thuá»™c vào Há»™i đồng Quản trị. Hệ thống thị trưá»ng dá»±a trên phân tích thị trưá»ng sẽ biến đổi việc theo Ä‘uổi mục tiêu cá nhân cá»§a các tác nhân thành các hàng hóa thông thưá»ng; Adam Smith là ngưá»i đầu tiên làm nổi báºt Ä‘iểm này nhưng ông cÅ©ng nhấn mạnh sá»± khác biệt giữa việc theo Ä‘uổi lợi ích bản thân má»™t cách tích cá»±c và tính tham lam tiêu cá»±c.
Ai giám sát hệ thống?
Vì thế, quản trị xung đột là xác định và giám sát cách thức trong Ä‘ó hàng loạt tác nhân trong và ngoài công ty được thúc đẩy làm việc vì lợi ích cá»§a công ty. CEO được giám sát bởi Há»™i đồng Quản trị, và các thành viên cá»§a Há»™i đồng Quản trị chịu sá»± giám sát cá»§a các cổ Ä‘ông. Cổ Ä‘ông tốt do váºy có vai trò quan trá»ng. Vá»›i công ty niêm yết, nhiá»u cổ Ä‘ông nhá» không tham gia bá» phiếu và má»™t số cổ Ä‘ông lá»›n có thể táºn dụng ưu thế này và quyá»n lá»±c cá»§a hỠđể lạm dụng công ty. Vì thế, nhiá»u đạo luáºt như ban đại diện và quá trình lá»±a chá»n chuyên nghiệp hoá được sá» dụng (gần như mang tính hệ thống tại Anh và Mỹ) để “hướng dẫn” việc bổ nhiệm các Giám đốc không tham gia Ä‘iá»u hành tại các công ty niêm yết, và trên thá»±c tế, hạn chế ảnh hưởng cá»§a cổ Ä‘ông trong quá trình lá»±a chá»n này. Hai loại cổ Ä‘ông lá»›n thưá»ng có tác động tích cá»±c tá»›i công ty là: (i) sáng láºp viên cá»§a công ty và ngưá»i thân trong gia Ä‘ình há», thưá»ng ưu tiên lợi ích dài hạn cá»§a công ty và (ii) ngưá»i quản lý tài sản chuyên nghiệp có khả năng giám sát vá»›i mức rá»§i ro lạm dụng thấp.
Các Ä‘iá»u luáºt và nguyên tắc là cần thiết để ngăn chặn việc lạm dụng cá»§a các cổ Ä‘ông; Ä‘ó là Æ°u tiên hàng đầu trong các nguyên tắc quản trị xung đột theo truyá»n thống Anglo-Saxon, vá»›i rá»§i ro vá» “vấn đỠđại diện” chưa được kiểm tra.Ở phần lá»›n các quốc gia còn lại trên thế giá»›i, quản trị xung đột truyá»n thống thưá»ng ưu ái các cổ Ä‘ông lá»›n, Ä‘i liá»n vá»›i rá»§i ro vá» lạm dụng cá»§a cổ Ä‘ông. Có má»™t sá»± há»™i tụ toàn cầu vá» hệ thống Anglo-Saxon do hệ thống này dưá»ng như hiệu quả hÆ¡n, nhưng ở bất kỳ nÆ¡i Ä‘âu trên thế giá»›i, luôn có má»™t làn sóng mạnh mẽ cho rằng quản trị xung đột không chỉ có luáºt và nguyên tắc mà còn là lá»±a chá»n và khuyến khích các cá nhân có khả năng và nguyện vá»ng làm việc hết mình và tài năng quản lý, giám sát công ty vá»›i mức lương và phần thưởng xứng Ä‘áng.
Bài há»c nào cho Việt Nam?
Việt Nam có thể tìm được các ví dụ tốt và xẩu ở Ä‘âu? Các quốc gia như Hồng Kông, Singapore, Thái Lan có thể được nhắc đến vá»›i truyá»n thống doanh nghiệp. Trung Quốc hưởng lợi lá»›n từ nguồn lá»±c do các doanh nhân Hoa kiá»u cung cấp, lý giải cho sá»± phát triển cá»§a cá»™ng đồng doanh nghiệp tại quốc gia này. Tại các quốc gia trên khuôn khổ cho hoạt động cá»§a thị trưá»ng chứng khoán Ä‘á»u được chú trá»ng phát triển trong nhiá»u năm qua, Ä‘ôi khi là dưới tác động từ bên ngoài. Nháºt Bản và Hàn Quốc có các táºp toàn thương mại lá»›n trong má»™t thá»i gian dài, Ä‘ây là Ä‘iểm khác biệt cá»§a hai trưá»ng hợp này.
Việt Nam có khu vá»±c sở hữu nhà nước lá»›n và có lẽ không nên chỉ quan tâm tá»›i việc tư nhân hóa tháºt nhanh mà còn cần tránh lặp lại các sai lầm ở Nga, nÆ¡i việc tư nhân hóa quá sá»›m Ä‘ã dẫn tá»›i các tài sản thuá»™c sở hữu nhà nước bị bán vá»›i giá rẻ và làm nổi lên tầng lá»›p các nhà tư bản tham lam và không quan tâm tá»›i các hàng hóa thông thưá»ng. Hình thành tích cá»±c cÆ¡ chế thị trưá»ng Ä‘úng đắn, đội ngÅ© kiểm toán viên tốt, hình thành tầng lá»›p doanh nhân bản địa, các nhà quản lý tài sản chuyên nghiệp, tăng số lượng các nhóm cá nhân có khả năng đảm nhiệm vai trò thành viên há»™i đồng quản trị không tham gia Ä‘iá»u hành… tất cả Ä‘á»u là chuẩn bị cần thiết trước khi tiến trình tư nhân hóa thông qua thị trưá»ng chứng khoán được triển khai vá»›i qui mô lá»›n.