Cách sá» dụng nguồn nhân lá»±c như thế nào cho hiệu quả luôn là vấn đỠlàm Ä‘au đầu không ít các ông chá»§ doanh nghiệp. Trong lÄ©nh vá»±c nhân sá»±, chắc các bạn từng biết đến nguyên tắc: “Má»™t cá nhân xuất sắc còn hÆ¡n vài ngưá»i trung bình”.
Liệu nguyên tắc này có Ä‘úng không? Sau Ä‘ây, Dmitry Agarunov, ngưá»i sáng láºp và đồng thá»i là Tổng giám đốc má»™t trong những Tổ hợp xuất bản lá»›n nhất tại Nga – Game Land, sẽ bày tá» quan Ä‘iểm cá»§a ông vá» vấn đỠnày.
“Sau 14 năm lăn lá»™n kinh doanh, tôi rút ra cho mình má»™t nguyên tắc như thế này: má»™t nhân viên xuất sắc còn hÆ¡n rất nhiá»u ngưá»i "tầm tầm”, Dmitry Agarunov bắt đầu cuá»™c nói chuyện cá»§a mình vá»›i tạp chí My Business như váºy.
Nhưng Ä‘ôi khi các nguyên tắc kiểu này cÅ©ng cần phải được xem xét lại. Ông kể: “Kỳ nghỉ cuối năm vừa qua cá»§a tôi diá»…n ra ở Phillipines. Chúng tôi Ä‘ã chuẩn bị rất kỹ cho chuyến Ä‘i này từ vài tháng trước Ä‘ó, bởi vì Ä‘ây là lần đầu tiên cô con gái má»›i sinh cá»§a chúng tôi được lên máy bay. Nhưng khi ra đến đến sân bay, thì cả gia Ä‘ình tôi phải quay vá» vì thiếu visa cho cô con gái má»›i… ba tháng tuổi”.
Tâm trạng má»i ngưá»i trong gia Ä‘ình tôi lúc này trở nên rất tồi tệ. Từ sân bay, cả gia Ä‘ình phải quay vá» MatxcÆ¡va để làm gấp visa ở đại sứ quán Philippines và trả lại vé máy bay, những chiếc vé miá»…n phí trong chương trình khuyến mãi cá»§a hãng hàng không American Express, và phải mua lại vé khác bằng tiá»n túi cá»§a mình.
Tại sao tôi lại phải kể tất cả những Ä‘iá»u Ä‘ó? Bởi vì ngưá»i lo chuyện visa cho gia Ä‘ình tôi là má»™t nhân viên hành chính ở công ty tôi. Cô ta đảm nhiệm má»™t lúc ba nhiệm vụ: nhân viên Ä‘iá»u hành văn phòng, ngưá»i giúp việc riêng cá»§a tôi và chuyên gia tổ chức các chuyến công tác nước ngoài cho các nhân viên cá»§a nhà xuất bản. Chúng tôi Ä‘ã tuyển chá»n rất kỹ các ứng viên má»›i "săn" được cô ta vào vị trí này. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, có thể tuyển ba ngưá»i vào má»™t vị trí này, nhưng tôi quyết định như váºy vì nguyên tắc cá»§a tôi trong hoạt động nhân sá»± là “má»™t ngưá»i xuất sắc còn hÆ¡n vài ngưá»i trung bình”.
Sau kỳ nghỉ Ä‘áng buồn Ä‘ó, tôi rất bá»±c bá»™i vá»›i cô nhân viên cá»§a mình. Ngay trong thá»i gian còn ở Philippines, tôi Ä‘ã suy nghÄ© rất nhiá»u vá» vấn đỠnày. Tôi nhá»› lại lá»i nói cá»§a Frederic Exman, nhân viên cá»§a quỹ Mint Capital (quỹ đầu tư cho công ty chúng tôi). “Tôi cảm thấy rằng trong nhà xuất bản cá»§a anh có quá ít các nhân viên Ä‘iá»u hành”, ông ta nói vá»›i tôi trong má»™t cuá»™c gặp mặt. Tôi phản đối: “CÆ¡ cấu tổ chức cá»§a chúng tôi rất đơn giản vá»›i những nhân viên đảm nhiệm nhiá»u nhiệm vụ má»™t lúc, há» làm việc mà không cần phải có ngưá»i chỉ đạo hàng ngày”. Frederic phản đối: “Váºy thì anh sẽ rất mệt má»i đấy. Tôi không thể hiểu, anh truyá»n đạt các ý tưởng chiến lược và các quyết định xuống cho các nhân viên quản lý khác dưới quyá»n như thế nào? Tôi cảm thấy trong nhà xuất bản không tồn tại má»™t cÆ¡ chế cho phép má»i ngưá»i táºp chung sức lá»±c cá»§a mình vá» má»™t hướng”. “Không, không, những nhân viên cá»§a chúng tôi ngay từ đầu Ä‘ã được tuyển dụng trên nguyên tắc cùng hướng tá»›i má»™t mục Ä‘ích”, tôi phản đối.
Và bây giá» câu chuyện đối vá»›i tôi trở nên rất quan trá»ng. Tôi nhá»› lại những lá»—i mà các nhân viên Ä‘iá»u hành phạm phải trong thá»i gian cuối. Tôi nhá»› lại kết quả cá»§a hãng Research International ( Stockholm), nÆ¡i tôi thuê Ä‘iá»u tra vá» tình hình nhân sá»± cho công ty cá»§a mình. Kết quả này cho thấy các nhân viên cá»§a tôi làm việc vá»›i cưá»ng độ trách nhiệm rất cao, vượt quá khả năng cá»§a hỠở thá»i Ä‘iểm hiện tại, và má»™t kết quả khác là động năng thấp. Tất cả các nhân viên, đặc biệt là nhân viên Ä‘iá»u hành, Ä‘á»u bị quá tải trong công việc.
Khi Ä‘ó, tôi cho rằng kết quả Ä‘iá»u tra này chẳng có ý nghÄ©a gì hết. Äối vá»›i tôi, cưá»ng độ trách nhiệm cao tức là động lá»±c quan trá»ng để phát triển. Bây giá» thì đối vá»›i tôi má»i việc trở nên sáng rõ. Tôi hiểu rằng, chỉ có má»™t số ngưá»i có khả năng làm việc độc láºp, phát triển bản thân không ngừng và có khả năng Ä‘ánh giá năng lá»±c cá»§a mình má»™t cách khách quan đồng thá»i thẳng thắn từ chối những vị trí mà mình không thể đảm nháºn được cho dù Ä‘ó là vị trí tốt. Từ khi có kết quả Ä‘iá»u tra Ä‘ó đến nay Ä‘ã hai năm, trong hai năm Ä‘ó, nhà xuất bản cá»§a chúng tôi phát triển rất nhiá»u, và hiển nhiên kéo theo Ä‘iá»u Ä‘ó là yêu cầu vá» tổ chức trong tất cả các quá trình Ä‘á»u tăng cao.
Cuối cùng, tôi không phạt nữ nhân viên trên. Tôi quyết định chia công việc cá»§a cô cho ba ngưá»i và tuyển thêm hai ngưá»i nữa, má»™t vào vị trí ngưá»i giúp việc cá»§a tôi, má»™t vào vị trí chuyên gia tổ chức các chuyến Ä‘i công tác nước ngoài cho các nhân viên cá»§a nhà xuất bản. Ngoài ra, tôi còn Ä‘i đến má»™t quyết định quan trá»ng: Ä‘úng là nhà xuất bản thiếu những nhân viên Ä‘iá»u hành tháºt. Tôi so sánh nhà xuất bản cá»§a tôi vá»›i những tổ chức Phương Tây tương tá»± và hiểu rằng cần phải tuyển dụng thêm những nhân viên Ä‘iá»u hành có kinh nghiệm.
Tại sao tôi không làm Ä‘iá»u Ä‘ó sá»›m hÆ¡n? Äể tiết kiệm? Không phải. Chỉ đơn giản là tôi ảo tưởng rằng: nếu cưá»ng độ làm việc cao, con ngưá»i sẽ tá»± tạo ra cÆ¡ chế thích ứng để hoàn thành tốt công việc cá»§a mình, giống như tôi Ä‘ã tạo ra cho mình… Nhưng thá»±c ra, rất ít ngưá»i có thể làm được Ä‘iá»u Ä‘ó. Và Ä‘ây cÅ©ng là Ä‘iá»u bình thưá»ng. Má»—i ngưá»i Ä‘á»u có những Ä‘iểm mạnh yếu và vì váºy chúng ta má»›i cần đến nhau, má»›i cần làm việc trong má»™t táºp thể. Quàng thêm cả trách nhiệm tổ chức và Ä‘iá»u hành công việc cá»§a mình lên vai các nhân viên tức là đẩy há» vào tình trạnh căng thẳng, làm giảm động năng và cản trở há» trong công việc, Ä‘iá»u này đồng nghÄ©a vá»›i việc lãnh đạo và nhân viên sẽ rÆ¡i vào tình trạng thất vá»ng lẫn nhau”.