Ở tuổi 18, thành lập doanh nghiệp thứ ba

 Hầu hết thiếu nữ tuổi teen dành thời gian đi shopping. Nhưng Diane Keng thì bận rộn điều hành doanh nghiệp mạo hiểm thứ ba và ký thỏa thuận đầu tư 100.000 USD.

18 trăng tròn, nhiều thiếu nữ căng thẳng trước kỳ thi cuối cấp, lo lắng khi bước vào ngưỡng cửa đại học, hoặc tận hưởng những ngày cuối dưới mái trường cấp III thân yêu cùng bạn bè, hoặc thử vài trò mạo hiểm mới lạ khi thành sinh viên đại học… Nhưng Diane Keng thì bận làm ăn.

Keng, 18 tuổi, nhà đồng sáng lập MyWEBoo, dịch vụ giúp sắp xếp thông tin bạn bè trực tuyến. Các bạn trẻ tham gia nhiều trang mạng xã hội khác nhau như Facebook, Twitter, LinkedIn, My Space và chia sẻ status, hình ảnh, video trên tất cả các trang. MyWEBoo sẽ giúp họ xử lý thông tin trên internet dễ dàng và hiệu quả hơn.

Keng vừa tốt nghiệp phổ thông trung học tại thung lũng Silicon mà đã nuôi giấc mơ làm doanh nhân. Thực tế, 10 bạn trẻ khác cùng lớp cô cũng thành lập doanh nghiệp trước khi ra trường. Xin nhấn mạnh, không phải việc bán đồ chơi nhỏ nhặt trên eBay mà là ngành kinh doanh hái ra tiền thực sự.

Đến mùa thu này, Keng sẽ vào đại học Santa Clara với học bổng toàn phần, đồng thời, bắt tay điều hành doanh nghiệp được kỳ vọng là sẽ gây ấn tượng mạnh mẽ trong thế giới Web 2.0 tương lai gần.

Hỏi: Chị đang bắt đầu doanh nghiệp thứ ba. Gia đình có phản ứng sao về chuyện này?

Keng: Cha mẹ tôi đều hết lòng ủng hộ và giúp đỡ. Cha cho tôi những lời khuyên hữu ích. Còn mẹ, nói theo nghĩa nào đó, thì chính mẹ khuyến khích tôi bắt đầu kinh doanh. Khi tôi vào lớp 10, mẹ cho tôi 15 USD/tuần tiền tiêu vặt. Tôi than: “Mẹ ơi, không đủ…”. Mẹ đáp: “Vậy con hãy tìm việc làm thêm để kiếm tiền đủ xài”. Thế là tôi bắt đầu suy nghĩ…

Hỏi: Chị đã thành lập những doanh nghiệp gì?

Keng: Công việc kinh doanh đầu tiên của tôi là thiết kế và in áo thun. Tôi biết những hội nhóm và câu lạc bộ trong trường cần áo thun đồng phục. Thế là tôi đến khắp các lớp để hỏi ý kiến họ về việc kinh doanh áo thun.

Tôi là học sinh của trường, là công dân của vùng, nên bạn bè biết và tin tưởng đưa tiền. Tôi nhận nhiều mối làm ăn. Nhưng, rủi thay, tôi chỉ tập trung vào giá áo, chưa chú ý tiền công, nên bỏ ra quá nhiều thời gian để vẽ thiết kế và in áo mà chỉ kiếm lời chừng 1 USD/áo. Chẳng thể lời nhiều. Sau vài tháng, tôi thấy không ổn và ngưng kinh doanh.

Việc kinh doanh thứ hai của tôi là cộng tác với các công ty nghiên cứu thị trường tuổi teen. Là học sinh tuổi teen, chúng tôi biết mình thích gì, điều gì thu hút mình, và nắm đầu mối liên lạc bạn bè rộng khắp. Lại có chút kiến thức marketing học được ở trường, chúng tôi dĩ nhiên sẽ làm tốt hơn người lớn chứ. Thế là chúng tôi đặt nhiều câu hỏi tuyệt vời cho bảng khảo sát. Nhưng rồi tôi bắt đầu bận rộn với kỳ thi SAT, thi cuối cấp, nên không thể tập trung toàn tâm toàn ý cho công việc.

Hỏi: MyWEBoo dường như là doanh nghiệp mạo hiểm nghiêm túc hơn hai lần trước. Ban đầu, khách hàng mục tiêu của chị là những bạn trẻ tuổi teen khác. Bây giờ, điều đó còn đúng chăng?

Keng: Ban đầu, chúng tôi tập trung vào bạn trẻ teen. Nhưng bây giờ, chúng tôi nhắm đến người sử dụng internet từ 18 – 30 tuổi. Tuy nhiên, không chỉ giới hạn nhóm đối tượng này, bất cứ ai dùng nhiều hơn 3 trang mạng XH, thích nghe nhạc, trò chơi điện tử, shopping trực tuyến, đều thấy MyWEBoo rất hữu dụng.

Chúng tôi đang dự định tạo những dịch vụ tổng hợp catalogue mua sắm, trò chơi điện tử, nhạc…

Hỏi: Cha chị trở thành nhà đầu tư mạo hiểm 100.000 USD cho MyWEBoo?

Keng: Chúng tôi trình bày ý tưởng cho cha. Ông thích nhưng nhìn thấy rất nhiều lỗ hổng khuyết điểm trong đó, nên bảo chúng tôi suy nghĩ tính toán lại. Rồi đến một ngày, ông cũng đồng ý rằng kế hoạch này có thể kiếm ra tiền, nên cho chúng tôi vay.

Tuy nhiên, nhìn lại, 100.000 USD cũng chỉ là tiền học phí đại học. Tôi được học bổng trường Santa Clara, nên số tiền để dành đó có thể dùng để tôi thực hiện mơ ước.

Cha hỏi chúng tôi rất nhiều câu khó. Ví dụ như chừng nào ông có thể lấy lại tiền đầu tư. Cha muốn biết chúng tôi có thể chịu áp lực làm kinh doanh không.

Hỏi: Bạn bè nghĩ sao về việc chị điều hành doanh nghiệp? Còn các thầy cô giáo?

Keng: Hầu hết bạn bè của tôi là bạn thân lâu năm từ lớp 6, lớp 7. Do bận kinh doanh, tôi ít có dịp tiệc tùng chơi bời với các bạn. Nhưng thỉnh thoảng, tôi cũng tranh thủ đi chơi. Tôi nghĩ bạn bè rất thông cảm và không khó chịu với máu kinh doanh của tôi.

Trường học rất ủng hộ tôi. Giáo viên kinh tế của tôi gửi e-mail đến các giáo viên đồng nghiệp mỗi khi tôi làm được gì đó. Ngoài ra, tôi chăm chỉ tập trung học 110%. Tôi luôn nộp bài đúng hạn và làm kiểm tra điểm tốt, nên thầy cô hết lòng ủng hộ chuyện kinh doanh.

Hỏi: Chị đã đến hội chợ Web 2.0 tại San Francisco để gặp những nhà đầu tư?

Keng: Vâng.

Hỏi: Mọi người đối với chị thế nào? Họ có kinh ngạc không? Khi chị còn là học sinh cấp III…

Keng: Tôi không nghĩ có ai biết tôi là học sinh trung học cho đến khi đoàn quay phim đến. Tờ Wall Street Journey muốn viết một bài về tôi, rồi đối tác truyền hình của họ là ABC7 đến ghi hình. Tôi thật sự hạnh phúc như trên mây. Khi máy quay phim xuất hiện, mọi người đổ dồn sự chú ý và nghe biết tôi là học sinh.

Tôi thực sự không thích… Khi biết mình là học sinh, có người sẽ nghĩ thật giỏi. Nhưng chắc cũng có người nghĩ mình chưa đủ năng lực điều hành doanh nghiệp.

Hỏi: Chị có muốn chia sẻ gì với những bậc phụ huynh có con cái muốn sớm thành doanh nhân?

Keng: Cha mẹ tôi rất chú trọng đến quản trị thời gian. Từ khi tôi còn nhỏ, hai người đã dạy cách quản lý sắp xếp thời gian. Cha mẹ cũng không đặt áp lực ép tôi phải kinh doanh, phải làm tốt. Họ chỉ ủng hộ. Từ nhỏ, khi xem tôi thi đấu thể thao, mẹ chẳng bao giờ la tôi đã đánh hỏng cú đó, bà luôn vỗ tay cổ vũ.

nguồn: doanhnhansaigon.vn

Leave A Comment...